Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết Bính Ngọ. Những ngày đầu năm 2026 trôi qua trong guồng quay bận rộn đến mức mình không có đủ thời gian – và có lẽ cả tâm trí – để ngồi xuống nhìn lại năm 2025.
Cho đến khi mình đọc lại bài reflection năm 2024.
Mình thích cảm giác đọc lại những bài viết cuối năm. Cảm giác như được gặp lại một phiên bản cũ của chính mình. Và thế là mình bắt đầu viết.
2025, mình bước vào với một tâm thế rất lạ – có lẽ là nhẹ hơn, nhưng cũng vững hơn. Sự ra đi của Cha vào cuối năm 2024 đã thay đổi nhiều điều bên trong mình. Cha luôn hiện diện trong những mốc quan trọng của mình những năm tuổi trẻ: từ quyết định thi vào Ngoại Thương cho đến những cuộc trò chuyện về cuộc sống sau này. Làm Cha tự hào luôn là một trong những động lực của mình. Nhưng khi sự hiện diện ấy không còn nữa, khi mà việc làm cho một người quan trọng cảm thấy tự hào không còn nữa, thì cũng đồng nghĩa với việc không còn sợ phải làm ai thất vọng nữa…
Mình trở nên liều lĩnh hơn, một chút. Mình thấy mình có thể bước đi sao cũng được, nhiều chút. Và vì thế, mình đã bước vào 2025 với một phiên bản bình thản hơn.
Python và Machine Learning
May mắn đầu tiên của năm có lẽ là việc mình biết đến lớp học và được “tầm sư học đạo” hai khoá Python Fundamentals và Machine Learning của anh Lê Hải Phú – một đàn anh cùng trường đại học, cùng câu lạc bộ từ nhiều năm trước. Mặc dù mình chỉ biết sơ anh, nhưng anh vốn nổi tiếng là một talent rất đỉnh. Thỉnh thoảng cuộc sống vẫn có những vòng tròn rất thú vị như vậy: những mối liên hệ cũ bất ngờ quay trở lại vào đúng thời điểm mình cần nhất.
Mình luôn thấy mình hợp làm việc với data, nên việc được học, được code, được tự tay xử lý dữ liệu khiến mình cảm thấy như được bơi trong nước, một niềm vui rất đơn giản nhưng rất thật. Đó còn là cảm giác mình đang bước thêm một bước nhỏ về phía phiên bản tương lai của chính mình vậy á (Mình có viết một bài review chi tiết về khoá học ở đây).
Buồn cười thay, ngay sau khi khoá học kết thúc, mình cũng bước vào giai đoạn bận rộn nhất của năm. Công việc cuốn đi nhanh đến mức thời gian để luyện tập và áp dụng gần như không còn bao nhiêu. Nhưng dù chưa đi được xa, mình vẫn xem đây là một khởi đầu quan trọng. Hy vọng rằng trong năm 2026, mình sẽ có thêm nhiều thời gian để quay lại, luyện tập và biến những điều đã học thành năng lực thật sự.
Công việc: một năm “đầu tắt mặt tối”
Sẽ rất khó để kể cụ thể mình đã bận với điều gì, nhưng cảm giác chung là đã rất lâu rồi mình mới có lại những tháng ngày “đầu tắt mặt tối” như vậy, sau một giai đoạn mình cố gắng “work-life balance”. Công việc cứ nối tiếp công việc, dự án này chồng lên dự án khác, đến mức khi nhìn lại, thứ đọng lại rõ nhất không phải là mình đã làm được gì, mà là nhịp độ rất nhanh của cả một năm.
Tuy vậy, có một khoảnh khắc nhỏ vào cuối năm khiến mình cảm xúc. Trong một workshop của công ty, mình được nghe báo cáo về performance của Larue Smooth – một sản phẩm mà mình đã có cơ hội tham gia từ những ngày đầu thai nghén và là innovation đầu tiên mình được làm kể từ khi vào Heineken. Vì thế, được nhìn lại hành trình của “em bé” này sau hơn 3 năm – trở thành một trong những động lực tăng trưởng quan trọng của công ty – mang đến một cảm giác rất đặc biệt.
Khoảnh khắc ấy vừa khiến mình tự hào, vừa khiến mình bất giác dừng lại một chút. Hóa ra mình đã đi được một đoạn đường dài ở đây rồi…
Trai điện tử và một bài học về “team”
Nếu những năm trước mình chỉ dừng lại ở việc xem giải, thì năm nay mình đã “chơi tới bến” khi đầu tư hẳn dàn máy để đánh game. Càng chơi càng cuốn, và quan trọng nhất là… đỡ feed hơn trước rồi.
2025 cũng là một hành trình đầy cảm xúc cùng T1. Mình đã thật sự vỡ òa khi đội hình mới có Doran – chàng trai với nụ cười toả nắng – cùng nhau nâng cao chiếc cúp Worlds. Một high note quá đẹp của năm. Nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu khi Gumayusi rời đội. Khoảnh khắc đó khiến mình nhận ra: có lẽ mình yêu mến sự tử tế của Guma và gia đình bạn ấy nhiều hơn cả tình cảm dành cho một cái tên đội tuyển.
Sự kiện này khiến mình nhớ đến một chương trong Understanding của Osho. Ông viết rằng không có “xã hội” như một thực thể thống nhất, mà chỉ có rất nhiều cá nhân được lập trình giống nhau. Có lẽ mình không thật sự yêu “thương hiệu T1″, mình yêu những con người cụ thể trong đó. Họ chỉ đang có chung tham vọng, chung mục tiêu và tạm thời đứng chung dưới một cái tên.
Và bằng một cách rất vòng vo, câu chuyện esports lại dẫn mình về bài học mình vẫn đang học dở trong công việc: Influence.
Trước đây, mình luôn thấy việc “influence người khác” nghe hơi gượng gạo. Mình quen tự làm, tự chịu trách nhiệm và đi theo quỹ đạo riêng. Nhưng nếu “tập thể” thực ra chỉ là tập hợp của nhiều cá nhân, thì influence không phải là điều gì quá to tát. Nó không phải là tác động lên một đám đông, mà chỉ đơn giản là hiểu điều gì khiến từng con người trước mặt mình quan tâm – và từ đó tìm được điểm kết nối.
Sau tất cả, dù đội hình có thay đổi, tình cảm mình dành cho các thành viên còn lại vẫn rất lớn. Chuyến đi tham gia Fan Meeting T1 tại Việt Nam do VPBank tổ chức đã khép lại một năm try hard với esports – theo một cách rất vui và rất đáng nhớ.
Ladakh và Những Điều Không Có Trong Ảnh
Và tất nhiên, không thể không nhắc đến dấu ấn rực rỡ mang tên Ladakh.
Mình vốn đã say mê vẻ đẹp của vùng đất này qua những thước phim, tấm ảnh, nhưng phải đến khi thực sự đứng giữa không gian bao la ấy, mình mới hiểu mọi khung hình đều trở nên nhỏ bé trước sự hùng vĩ của thiên nhiên. Đây cũng là chuyến adventure đầu tiên trong đời mình.
Sau rất nhiều hành trình thiên về văn hóa và ẩm thực, Ladakh đã tặng mình một kỷ niệm “nhớ đời” với những cơn sốc độ cao và cảm giác mệt lử trong cái lạnh dưới 10°C. Nhưng bù lại, đó là lần đầu tiên mình được chạm tay vào tuyết, đứng trên những đỉnh núi cao vợi và thu vào tầm mắt cả một vùng biên viễn sừng sững.
Nhưng dưới bầu trời trong veo và cảnh sắc hùng vĩ đó, mình cũng nhìn thấy những mảng tối khác. Cuộc sống của những người Ấn Độ ở vùng biên giới xa xôi dường như quá đỗi mong manh: hàng chục người ngồi chật kín trên chiếc xe ben để đi làm công trình, nằm ngủ phơi mình dưới nắng gắt, bán sức để đẽo núi mở đường.
Nhìn họ, mình thấy xúc động.
Và có vài suy nghĩ lướt qua rất nhanh:
_Biết ơn vì cuộc sống của mình… và hơi xấu hổ vì đã từng nghĩ nó “bình thường”.
_May mắn là thứ được phát ngẫu nhiên.
_Cuộc đời không nợ mình sự dễ dàng, chỉ là đôi lúc mình đang được tạm thời hưởng.









Kết
Cuối cùng, năm 2025 cũng khép lại với vài cột mốc nho nhỏ trong cuộc sống riêng của hai vợ chồng. Biết ơn bản thân và chồng vì đã luôn chăm chỉ và bền bỉ bên nhau qua một năm.
Chào nhé 2025, cảm ơn vì tất cả những trải nghiệm dù mặn hay ngọt!
Hyzie